Khi người thân bỗng im lặng, thu mình và né tránh mọi kết nối, nhiều gia đình cho rằng đó chỉ là buồn bã thoáng qua. Nhưng với người trầm cảm, sự im lặng ấy không phải là “không có gì để nói” mà là khi họ đã quá mệt để cất lời. Đằng sau những cánh cửa đóng kín, những bữa ăn bỏ dở và ánh nhìn né tránh, có thể đang tồn tại một tiếng kêu cứu thầm lặng mong được thấu hiểu, chứ không phải bị thúc ép phải “vui lên”.